no comments

Các đặc điểm của tướng “bất túc” trong tướng pháp

Các bộ phận cơ thể con người không chuẩn, không cân đối, không hài hòa như nhau, thì đó là lộ tướng bất túc chỉ rõ nhân tính và mệnh số của con người đó. Dù cho con người đó thế
nào trong các bộ tướng khác. Nó cũng hoàn toàn chi phôi nhân tính và mệnh sô” của con người đó ít nhiều. Song lộ tướng mà ta gọi là biệt tướng (tướng nổi bật nhất, chủ đạo nhất) sẽ chi
phối nhân tính của con người đó.

Các đặc điểm của tướng bất túc

Tướng “bất túc” (là không chuẩn mực, đồng đều) nhìn thấy ngay như:

  1. Đầu nhọn mỏng (Hóp) là của người có tướng: Kém trí tuệ, không phúc (hiếm con).
  2. Vai lệch là của người có tướng: Hành sử bất nhất (trước sau đổi khác) “nhất bên trọng nhất bên khinh”, thiếu công bằng.
  3. Lưng nhỏ mỏng là của người có tướng: Khó dạy bảo, bảo thủ, nóng nảy, chóng chán, chóng si mê.
  4. Bàn tay mỏng, khô, dẹp méo mó là tướng: Nghèo khổ.
  5. Ngón tay xương sẩu, thô ráp là tướng: Bệnh tật, nghèo hèn.
  6. Mũi tẹt là tướng: Nghèo khó.
  7. Tai bẹt ép dí vào đầu là tướng: Nghèo, không thọ.
  8. Tai dểnh (tai thò ngang như hứng lây lời nói) tướng: Đa sự, tò mò, soi mói.
  9. Mắt cụp là tướng: Hèn kém, uỷ mị, không trung thực.
  10. Một mắt to, một mắt nhỏ là tướng: Soi mói, không hạnh phúc.
  11. Gò má lệch (bên cao bên thấp) là tướng: Bất hạnh, tình cảm nóng lạnh thết thường.
  12. Trán dô (trán gồ lồi ra ở giữa) tướng: Bướng bỉnh, không tiếp thu giáo dục, cao ngạo, tự phụ.
  13. Mắt trắng dã, môi thâm xì là tướng: Bất nhân, bất nghĩa, bất nhất. Những người như tướng trên sông không có tình nghĩa bạn hữu, vợ chồng. Con người không có trước sau như một.
  14. Mắt lé lác tướng: Thủ đoạn, bất chấp, khôn lỏi.
  15. Bàn tay không có đường chỉ (văn) là tướng: Chết non, bất đắc kỳ tử.
  16. Đầu không tóc (đầu hói gần hết trơ da dầu) tướng: người bệnh hoạn, thạm vọng, bất luân lý.
  17. Cằm đến tuổi mà không có râu, nhẵn thín là tướng: Bất nghĩa, thâm hiểm, nhẫn tâm.
  18. Sắc mặt ủ dột là tướng: Yếu hèn, khổ ải.
  19. Trên ngắn dưới dài (thân người chia đôi lấy dưới thắt lưng làm điểm ranh giới) là tướng: bần tiện, không ngơi nghỉ,

Nhìn chung về tướng bất túc

Các bộ phận cơ thể con người không chuẩn, không cân đối, không hài hòa như nhau, thì đó là lộ tướng chỉ rõ nhân tính và mệnh số của con người đó. Dù cho con người đó thế
nào trong các bộ tướng khác. Nó cũng hoàn toàn chi phôi nhân tính và mệnh sô” của con người đó ít nhiều. Song lộ tướng mà ta gọi là biệt tướng (tướng nổi bật nhất, chủ đạo nhất) sẽ chi
phối nhân tính của con người đó.

Người có những biệt tướng thì không cần nói nhiều, đánh giá ngay bản tính của họ theo cách trên. Vì đó là điểm đặc trưng nhất.

Hình thể bất thúc không hợp cách, đúng chuẩn mực, cân đối, đồng đều ví như hai tai phải giông nhau, hai má phải như nhau, hai mắt phải đều nhau, thân hình phải cân bằng không thể phần dài, phần ngắn v.v…

Hình thể “bất túc” thì đó là tướng xấu. Tất cả những người này hoặc mang nhân tính xấu tồi như: Bất nhân, bất nghĩa, nham hiểm, hoặc nhiều tật bệnh, không sông lâu, kém phúc phận, hoặc nghèo hèn, lao khổ…

Đấy là những đặc điểm nổi bật nhất.

Như vậy hình thể đủ đầy, không đủ đầy – “bất túc” có sự phân biệt. Tuy nhiên về mặt tướng lý và biện sô”, các tướng thuật gia và mệnh số gia còn đưa ra quan niệm rằng tướng và mệnh là có quan hệ khăng khít và biện lý của nhau.

Các mệnh số gia cho rằng: “Có m ệnh ắt có tướng”. “Tướng là hình của mện h ”. Người ta khi chưa định tướng.

Nghĩa là m ệnh chưa rõ thì tướng cũng chưa thành chuẩn. Tất cả còn sơ khai, phần “tiên thiên ” là chính. Nó chi phối nhân cách nên “Nhân chi sơ tính bổn thiện ”. Thiếu thời nhân cách đều giản đơn, ngoan hiền. Sau một chu kỳ địa chi 12 năm, những tướng mạo sẽ gắn liền với mệnh sô” và phát triển theo một đường hướng đã được ‘Tập trình” sẵn và nó được bổ sung “dữ liệu”. Những sung lực của “hậu thiên ” – cuộc sông tự tại.

Như vậy, tướng mạo chẳng những còn gắn với số mệnh mà nó còn quan hệ mật thiết tới thời vận và xã hội.

Việc nhìn thấy nhân cách tốt, xấu qua biệt tướng cũng là võ đoán. Người có thần khí ổn định, mạnh mẽ sẽ chi phối được cách hành sử. Người có “hậu thiên ” lành mạnh sẽ ảnh hưởng lớn đến nhân tính mà “tiên thiên ” bất biến có. Đấy là tính biện chứng trong xem xét tướng mạo. Lấy một ví dụ: Một người có tướng đao phủ, giết người không ghê tay hay một kẻ sát thủ cũng sẽ không thể hiện hết bản tính hung bạo đó khi không còn án tử hình. Khi xã hội có luật pháp chặt chẽ, nghiêm minh. Và bản tính tàn bạo trong chiến tranh cũng bị hạn chế, có khi vô hại trong cuộc sống hòa bình, nghĩa là hết đất dụng võ, hết thời. Hơn nữa con người ấy cũng chỉ có một đời sống là cùng.

Nói gì thì nói, nhân tính và tướng mạo là tương đồng. Việc hành sử thực tiễn lại là chuyện có liên quan nhiều đến xã hội, thời vận và cuộc đời riêng của cá nhân. Kẻ bạo tàn thật đấy nhưng hắn ta ốm đau suy kiệt thì dẫu muốn giết người cũng khó. Đấy, thiên nhiên và nhân thế biến ảo vô cùng. Bởi vậy, người có bản lĩnh về tướng thuật không thể hời hợt và võ đoán khi đứng trước một tướng mạo mà mình phải nhận định. Cần có quan điểm mở, cần tìm kiếm những bộ tướng tốt trong cái xấu để cảm hóa và để góp phần giáo hóa.

Reply